Xót xa câu nói của bé trai 9 tuổi bị ung thư di căn, thoi thóp khổ sở:” mẹ đừng giận con nhé, con đau quá”

Thiên Long đang truyền thuốc. Dù ngủ nhưng gương mặt con vẫn vô thức nhăn nhó, thỉnh thoảng lại dậy ói ra cả máu lẫn dịch. Đây là đợt hóa trị thứ 4 kể từ ngày căn bệnh ung thư mô mềm của con tái phát.

Ngô Hoàng Thiên Long sinh năm 2012, là con trai duy nhất, cũng là niềm hạnh phúc của vợ chồng chị Vân. Họ luôn động viên nhau cố gắng làm lụng, tích cóp, hy vọng có thể cho con một cuộc sống no đủ. Chẳng ngờ, ông trời lại cướp mất hy vọng ấy.

Chị Vân tâm sự: “Hơn 2 năm trước, trên mông của con mọc một cục to bằng 2 quả trứng gà, vợ chồng tôi đưa đi khám ở bệnh viện địa phương nhưng không ra bệnh, phải chuyển lên bệnh viện trên thành phố lớn. Mất hơn 20 ngày, làm nhiều xét nghiệm, bác sĩ mới chẩn đoán ra bệnh.

Nghe nói con bị ung thư mà vợ chồng tôi chết điếng, không muốn tin. Sau đó, bác sĩ yêu cầu lập tức chuyển con sang Bệnh viện Ung bướu TP.HCM để điều trị mà chúng tôi hoảng loạn”.

Thiên Long được phát hiện bệnh quá muộn, đã ở giai đoạn tế bào ung thư di căn. Đợt điều trị đầu tiên, con phải theo phác đồ hóa trị tới 14 toa. Ròng rã hơn 1 năm vào ra bệnh viện nhưng chẳng thể triệt tiêu được tế bào ung thư.

Từ một đứa trẻ khỏe mạnh, con bị thuốc hóa chất hành hạ đến bầm dập, sút mất 10kg. Làn da cháy sạm, đen đúa. Tính cách cũng thay đổi, từ cậu bé hoạt bát, đáng yêu, con trở nên hay cau có, dễ nổi nóng.

“Nhiều lần, thằng bé vô cớ cáu với tôi, xong lại tần ngần một lúc rồi nói: “Mẹ đừng giận con nhé. Con không muốn nói với mẹ như vậy, nhưng lúc đó con đau quá. Tôi nghe mà ruột gan đau thắt lại cô ạ”, chị Vân nghẹn giọng.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*